Sông nước trời Nam - Nhịp sống lạc quan vùng lũ - Swemag
Loading...

Sông nước trời Nam – Nhịp sống lạc quan vùng lũ

Mùa nước nổi –  bức tranh đặc sắc của miền Tây Nam Bộ. Với người dân nơi đây, mùa nước nổi là cơ hội để mưu sinh kiếm sống.  Mùa nước nổi mang theo phù sa về khắp các cánh đồng. Đây cũng là lúc nhịp sống vùng lũ bắt đầu.

Trong tưởng tượng của nhiều người, mùa lũ có lẽ vô cùng đáng sợ khi nó gắn liền với hình ảnh nước dâng tràn vào mọi ngõ ngách. Thế nhưng, sau những lần lũ về, ta lại có một điều gì đó để nhớ, để đau và để thấy mình sống một cuộc đời đáng phải sống.

Mùa lũ cũng là mùa của những câu chuyện sông nước. Đó là cuộc hẹn của các cô chú với áng nước mênh mông, là hình ảnh của tía trên chiếc xuồng nhỏ bập bềnh vươn lưới vó vào dòng nước để nhận lấy món quà từ mẹ thiên nhiên, là nụ cười của má với rổ bông súng cá linh.

Trong ký ức tuổi thơ tôi, lũ về là khoảng thời gian dẫn trâu ra đồng tắm nước. Những ngày hè mát được vùng vẫy và nô đùa dưới làn nước mát với những điều thân thuộc thật an yên và bình dị. Tôi không thể giao tiếp với chúng, nhưng nhìn vào ánh mắt ấy tôi vẫn có thể cảm nhận được sự vui vẻ, thoải mái của chúng như khi chúng tôi được nghỉ hè.

Đó còn là câu chuyện của những chiếc thúng đầy ấp cá mà tía má đem về cho kịp buổi cơm chiều. Đó là cảnh chợ cá tan ra với sấp bạc cắc mà má lui cui đếm xuể, để mua sách vở và quần áo cho ngày tựu trường. Với tôi và lũ trẻ ở đây, lũ không về làm sao mà đi học! Chúng tôi đã quen với nơi này, quen với những khó khăn. Dẫu cho với bao người, đây là hiện thực khắc nghiệt.

Thiên nhiên là nỗi sợ hãi của con người đã từ ngàn xưa. Thế nhưng thiên nhiên hùng vĩ chỉ trở nên lạnh lùng và đáng sợ khi bên cạnh nó không có ý chí của con người. In sâu trong lòng mỗi người con vùng sông nước là hình ảnh lưới vó giữa trời Nam, là chiếc xuồng đầy hoa súng, hoa điên điển, là những gì đó rất đỗi thân thuộc và bình yên. Đâu đó, cái bóng liêu xiêu của người dân Nam Bộ đứng lên sau lũ luôn luôn hiện hữu.

Mùa lũ quê tôi thương lắm mà cũng đau lắm. Lũ trong ký ức mỗi con người sông nước như chứa đựng cả thanh xuân, mà ở đó chỉ có thể vùng vẫy một lần trong đời. Sớm mai, mặt trời ló dạng trên áng nước mênh mông đem theo hy vọng về một tương lai khác đầy nghị lực sống.

Những mùa lũ qua, tôi mang cả thanh xuân của mình ra mà nhớ, mà lo, mà thương, mà xót. Những mùa lũ qua, tôi yêu sao mảnh đất quê hương mình đến lạ!

Ảnh: Huỳnh Phúc Hậu 

Có thể bạn sẽ thích