Thu đi vào nỗi nhớ - Swemag
Loading...

Thu đi vào nỗi nhớ

Thu lại về. Thu nhắc tôi nhớ từng kỷ niệm thời thơ ấu. Dẫu năm tháng có đi qua, những mảng màu ký ức vẫn như thế. Đọng lại. Trăn trở. Đong đầy.

Trước sân nhà tôi có một giàn hoa giấy. Đấy là món quà mà theo lời mẹ kể tôi đã khóc lóc, vòi vĩnh ba mua để trồng trước sân nhà. Mỗi đợt thu về, hoa giấy lại bay bay khắp con đường. Cây tán rộng vươn mình che chở cho ngôi nhà nhỏ bé, đây cũng là nơi chở che những ước mơ tinh nghịch đầu đời.

Hoa giấy mang một linh hồn gầy guộc, vậy mà vẫn dám sẵn sàng vươn mình ra gió. Để mặc những cánh hoa mong manh bị gió cuốn đi, bị mưa vùi dập, bị nắng làm úa tàn. Cũng giống như con người, để tồn tại cần sự bức phá và can đảm đương đầu với cuộc đời.

Cứ thế, thời gian trôi. Tôi viết tiếp đam mê của mình vào một ngày đầu thu. Những tia nắng sớm tinh ngịch đùa qua khe lá. Những con gió đầu mùa thổi bay những lo lắng. Những bông hoa cứ thế vươn mình khoe sắc, những thân cây gầy guộc lặng lẽ chở che. Ngày đó, tôi nói với gia đình –  tôi rời quê lên Sài Gòn học tập.

Mùa thu năm đó với tôi đầy những lắng lo, sợ hãi. Là chất chứa những hoài bão về một tương lai được bay ra khỏi vùng trời đầy hoa giấy. Là những luyến lưu ở lại với gương mặt u buồn của mẹ, nỗi lo lắng của ba. Tiếng cười em thơ khúc khích sau giàn hoa giấy.

Mùa thu buồn man mác khi vắng đi một nụ cười. Mùa thu buồn man mác khi thiếu đi một người. Ngày tôi đi, mùa thu như dừng lại. Vùng trời đầy hoa đó cũng bị gió cuốn đi xa tít.

Vậy là qua được những mùa thu. Tôi cũng đã quen dần giữa Sài thành rộng lớn, nơi thiếu vắng đi nỗi thương nhớ dạt dào cả một vùng hoa giấy.

Mùa thu về nhắc tôi từng câu chuyện. Câu chuyện trước nhà có giàn hoa giấy sắp già nua, câu chuyện ba mẹ với năm tháng xa con đầy nhung nhớ, câu chuyện của em thơ khi sắp chập chững bước vào đời. Đã qua những mùa hoa giấy bình yên trong vòng tay gia đình.

Thu ơi, khẽ thôi. Ta nhớ quá một vùng trời đầy hoa ấy.

Ảnh: Đỗ Tuyền

Có thể bạn sẽ thích